PHÂN TÍCH BÀI THƠ TÂY TIẾN (Phần 2)
Phân tích phần 2 Tây Tiến - mẫu 1
Trong vườn hoa của thơ ca kháng chiến
chống Pháp, bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng - nở ra từ một tâm hồn phóng
khoáng, hồn hậu, hào hoa, một ngòi bút tình tế và lãng mạn - được coi là bông
hoa đầu mùa vừa đẹp vừa lạ. Bài thơ không chỉ khắc hoạ thiên nhiên Tây Bắc hùng
vĩ, hiểm trở hay những gian khó trập trùng nơi núi cao vực sâu mà bên cạnh đó,
ta cũng có cơ hội được cảm nhận bức tranh thiên nhiên gợi cảm, nên thơ cùng
những giờ phút liên hoan tưng bừng, lãng mạn giữa những tháng năm khói lửa hào
hùng. Và 8 câu thơ ở khổ thơ thứ hai là những vần thơ đã khắc hoạ rõ nhất vẻ
đẹp lãng mạn ấy.
Nếu đoạn thơ đầu tiên của Tây Tiến mở ra
trước mắt người đọc không gian hùng vĩ, hiển trở của núi rừng Tây Bắc thì với 8
câu thơ tiếp theo của khổ thơ thứ hai, bạn đọc sẽ được hoà mình vào không gian
từng bừng của buổi liên hoan doanh trại và sự lãng mạn, nên thơ của chiều sương
Châu Mộc
"Doanh
trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em
xiêm áo tự bao giờ"
Chữ "bừng" như một nét vẽ có
thần, nó làm cho không gian như sáng bừng lên trong âm thanh, trong ánh lửa bập
bùng và trong hơi ấm của tỉnh quân dân cá nước. Trong không gian ấy, người lính
Tây Tiến phải ngạc nhiên đầy tình tứ, mà thốt lên hai tiếng "kìa em".
Giây phút này đây họ nhưng rũ bỏ tất cả mọi gian truân, mệt mỏi được cùng hòa
mình theo giai điệu của những bản nhạc nơi rừng núi, để sống trọn vẹn, trẻ
trung, tận hưởng niềm vui với một tâm hồn lãng mạn
"Khèn
lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về
Viên Chăn xây hồn thơ"
Ban đầu là "em" tiếp đến là
"nàng" rồi sau lại là "em". Từ cách sử dụng ấy ta cảm nhận
được em như một nàng tiên kiều diễm và ta như lạc vào cõi thần tiên với không
khí mê say đến ngây ngất. Chính trong không khí của âm nhạc, vũ điệu ấy đã chắp
cánh cho tâm hồn những người lính Tây Tiến thực sự ngất ngây trước người và
cảnh. Là một người nghệ sĩ đa tài, không chỉ làm thơ mà Quang Dũng còn viết
nhạc, vẽ tranh,... chính điều đó đã khiến cho ngòi bút của Quang Dũng trở nên
tài hoa, sống động hơn bao giờ hết. Trong thi có nhạc, có hoạ, từng nét vẽ,
từng âm thanh, từng ánh lửa bập bùng cùng tiếng nhạc dân tộc dập dìu vui tươi
tưởng như hiện lên thật hữu hình trước mắt, vang lên thật hữu thanh bên tai, để
chính lòng ta cũng phải rạo rực mà hoà theo không khí rộn ràng ấy. Bốn câu thơ
không chỉ khắc hoạ chân thực và lãng mạn buổi liên hoan doanh trại nơi vùng cao
mà còn làm hiện lên tâm hồn trẻ trung, hào hoa của những người lính Tây Tiến,
họ anh dũng, họ phi thường nhưng cũng có những giờ phút, những cảm xúc hết sức
đời thường. Không chỉ thế, đoạn thơ còn làm nổi bật tình quân dân cá nước ấm
nồng, dõi theo, tiếp thêm sức mạnh cho những chiến sĩ trên chiến trường gian
lao, khói lửa.
"Người
đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có nhớ
hồn lau nẻo bến bờ
Có thấy
dáng người trên độc mộc
Trôi dòng
nước lũ hoa đong đưa"
Thì ra không chỉ có những "dốc lên
khúc khuỷu dốc thăm thẳm", hay "ngàn thước lên cao, ngàn thước
xuống" mà thiên nhiên miền cao Tây Bắc cũng có những nét đẹp hoang sơ, thơ
mộng như vậy. 4 câu thơ với những nét chấm phá, tả ít mà gợi nhiều như vẽ nên
một bức tranh thiên nhiên quá đôi nên thơ, quyến rũ. Chiều sương gợi mở một
không gian huyền bí, cái thực cái mộng của một cõi trời nước Tây Bắc bảng lảng
sương nhuốm một màu cổ tích Đại từ phiếm chỉ "ấy" càng làm cho khoảng
thời gian trở nên mơ hồ không xác thực, thế nhưng nó lại rất rõ ràng, rất gợi,
rất đáng nhớ trong ký ức của nhà thơ. Hình ảnh "lau" hiện lên không
phải là một bông, một nhành, một bờ, mà là "hồn lau", dường như chẳng
có một hình dung cụ thể nào, mà ta chỉ có thể cảm nhận ở đâu đây một chuyển
động nhẹ nhàng, gợi cảm. Giữa không gian ấy, hình ảnh con thuyền độc mộc hiện
lên làm cho bức tranh thiên nhiên cũng mang một vẻ trầm tĩnh như một bức tranh
thủy mặc với những nét chấm phá tế vi, mờ ảo như hư vô, hư thực mà lại thơ mộng
đến lạ lùng. Một lần nữa hình ảnh hoa lại xuất hiện trong bài thơ. Tính từ
"đong đưa" gơi nên một chuyển động nhẹ nhàng, tinh tế của bông hoa,
như đang làm dáng làm duyên giữa dòng nước lũ đang dữ dội cuộn trào. Thật là
một vẻ đẹp nguyên sơ, thanh khiết và gợi cảm đến nao lòng.
Bằng ngòi bút tài hoa hữu nhạc, hữu hoạ,
kết hợp với những bút pháp miêu tả độc đáo, Quang Dũng đã khắc hoạ thành công
bức tranh thiên nhiên mang vẻ đẹp thơ mộng của Tây Bắc và những dấu ấn vui tươi
của một thời chiến đấu bên đồng đội. Cũng chính đoạn thơ đã thể hiện rõ nét
nhất cảm hứng lãng mạn, tâm hồn hào hoa và chất lãng tử của nhà thơ "xứ
Đoài mây trắng". 8 câu thơ đã góp một phần không nhỏ vào thành công của
tác phẩm nói riêng và văn thơ cách mạng nói chung, để Tây Tiến trở thành một
bông hoa mãi tươi xanh trong dòng chảy của thời gian.
Phân tích đoạn 2 Tây Tiến
- mẫu 2
"Tổ
Quốc ta bao giờ đẹp thế này chăng?"
Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng thốt lên khi
ông cảm nhận được vẻ đẹp của đất nước ta. Vẻ đẹp ở đây không chỉ ở những cánh
đồng lúa mênh mông, bát ngát hay những bờ biển rì rào cát trắng mà nó còn ở
trong chính con người Việt Nam ta. Cùng đề tài ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, con
người, Quang Dũng đã khắc họa tài tình vẻ đẹp vùng núi Tây Bắc và phẩm chất của
những người lính qua tác phẩm "Tây Tiến". Ông sáng tác bài thơ vào
năm 1948 ở Phù Lưu Chanh sau khi ông rời đơn vị cũ. Quang Dũng gửi gắm mọi tâm
tư, tình cảm, nỗi nhớ da diết của mình vào Tây Tiến, nổi bật hơn hết là những
kỉ niệm đẹp cùng với hình ảnh đêm hội liên hoan và buổi chiều sương được thể
hiện tinh tế qua đoạn thơ:
"Doanh
trại bừng lên hội đuốc hoa
...
Trôi dòng
nước lũ hoa đong đưa"
Tây Tiến là tên đoàn quân được thành lập
năm 1947, chiến đấu ở vùng Tây Bắc. Đa số là thanh niên tri thức Hà Nội. Ban
đầu bài thơ có tên "Nhớ Tây Tiến" nhưng để đảm bảo tính hàm súc cho
tác phẩm thì Quang Dũng đã đổi tên thành "Tây Tiến". Dấu ấn hội họa
và âm nhạc được tác giả thể hiện nổi bật ở những kỉ niệm đẹp và buổi chia li
trong miền nhớ của ông
Mở đầu đoạn thơ là hình ảnh doanh trại
lung linh, tưng bừng, vui như đi trẩy hội.
"Doanh
trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em
xiêm áo tự bao giờ"
Thông thường khi nhắc đến "doanh
trại" thì ta sẽ nghĩ đến không khí nghiêm túc, khô khan của các anh chiến
sĩ, bộ đội. Nhưng không, trong thơ Quang Dũng hình ảnh doanh trại hiện lên cùng
với hội đuốc hoa cùng với động từ "bừng" tạo nên không khí vui tươi,
sôi động. Ở đây các anh chiến sĩ được thoải mái, thư giãn sau những chặng đường
hành quân khó khăn, mệt mỏi. Động từ "bừng" như làm rực sáng cả câu
thơ, như ánh sáng tỏa sáng rực rỡ, mạnh mẽ khắp doanh trại. Cụm từ cảm thán
" kìa em" vang lên với sự ngỡ ngàng, kinh ngạc đồng thời lại đầy cảm
xúc dạt dào, trìu mến. Các cô gái Tây Bắc với xiêm y lộng lẫy, đẹp đẽ bước ra mang
đến hương sắc ngọt ngào, nhẹ nhàng tạo cho doanh trại một không khí đầy tươi
vui, hạnh phúc.Một đêm hội tràn ngập ánh sáng, chan hòa âm nhạc và vũ điệu,
thắm thiết tình quân dân
Tiếp đến hai câu thơ sau mang đến bản sắc
dân tộc vùng Tây Bắc:
"Khèn
lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về
Viên Chăn xây hồn thơ"
Khèn là nhạc cụ dân tộc ở núi rừng Tây
Bắc, thường người Tây Bắc sẽ sử dụng loại nhạc cụ này trong các dịp lễ hội và
các chàng trai, cô gái thì múa hoặc hát theo tiếng nhạc ấy. Tác giả đã đem vào
thơ ca hình ảnh nét đẹp văn hóa truyền thống dân tộc ở Tây Bắc. "Man
điệu" ở đây chỉ điệu nhạc hay điệu múa mang đậm đà bản sắc dân tộc xứ này.
Tính từ "e ấp" thể hiện sự thẹn thùng, ngại ngùng của các cô thiếu nữ
dân tộc đồng thời làm toát lên vẻ đẹp tinh tế, trong sáng của các cô gái. Tiếng
nhạc hòa cùng các điệu múa nhẹ nhàng, uyển chuyển của các cô gái làm lay động,
say mê các chàng thanh niên tri thức Hà Nội. Không khí đó đã xua tan mọi muộn
phiền, mỏi mệt của đoàn quân Tây Tiến, như tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho họ
để tiếp tục chặng đường đầy khó khăn cùng với ý chí "Quyết tử cho Tổ Quốc
quyết sinh" của mỗi người chiến sĩ. Trong không khí ấy, tâm hồn của người
chiến sĩ hướng "về Viên Chăn xây hồn thơ". Hơn ở đâu hết, đoạn thơ
này bộc lộ nét tài hoa và hồn thơ lãng mạng của Quang Dũng.
Hai câu thơ tiếp theo tả cảnh buổi chiều
chia ly ở Tây Bắc, vừa tả thực vừa tả mộng tạo nên không gian huyền ảo, mộng
mơ:
"Người
đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có nhớ
hồn lau nẻo bến bờ"
Hình ảnh buổi chiều sương lãng mạn, nhẹ
nhàng, thơ mộng khác với sự hùng vĩ dữ dội ở đầu bài. Một thế giới khác của
thiên nhiên Tây Bắc được mở ra, không còn mạnh mẽ, khúc khuỷu, thăm thẳm mà lại
chuyển sang nên thơ, mơ mộng hơn. Đặc biệt đại từ "ấy" tạo nên nét
độc đáo cho buổi chiều sương, như nhắc lại kỉ niệm những buổi chiều sương đẹp
đẽ, lung linh trong miền ký ức. Sương ở đây không phải là sương che lấp, che
phủ mà sương thể hiện nỗi buồn man mác, nỗi lưu luyến của người đi Châu Mộc vào
buổi chiều sương. Sau này, cùng hình ảnh thiên nhiên đẹp đẽ, nên thơ.đó, Tố Hữu
đã có hai câu thơ ngợi tả cảnh đẹp ở Châu Mộc:
"Nông
trường Châu Mộc như hoa nở
Giữa núi
rừng Tây Bắc hát ca"
Còn buổi chiều của thơ Quang Dũng, ông
miêu tả hình ảnh "hồn lau" tả dáng lau uyển chuyển, mỏng manh qua màn
sương, đồng thời như mang đến làn gió thổi vào từng cây cỏ để tạo nên không
gian thiên nhiên đầy sức sống, mãnh liệt.
Hai câu thơ cuối thể hiện hình ảnh con
người hòa quyện cùng thiên nhiên thơ mộng:
"Có
nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng
nước lũ hoa đong đưa"
Bóng dáng người trên độc mộc với dáng vẻ
lả lướt, thướt tha hòa cùng với sự làm duyên của cánh hoa đong đưa theo dòng
nước lũ. Điệp ngữ "có nhớ- có thấy" làm tăng thêm xúc cảm, nỗi nhớ da
diết, nồng nàn của tác giả dành cho nơi đây. Hình ảnh đối lập giữa dòng nước lũ
và hoa đong đưa, dòng lũ cuộn trào mạnh mẽ với cành hoa nhẹ nhàng lung lay, hai
hình ảnh như đối lập hoàn toàn nhưng lại hài hòa, nên thơ.Bút pháp gợi mà không
tả với những nét vẽ cách điệu đã tạo nên bức tranh đậm đà chất hội họa hòa với
chất thi vị trữ tình lôi cuốn người đọc, đưa ta vào một thế giới hoang sơ, cổ
tích
Với ngòi bút hào hoa, tinh tế không kém
phần thơ mộng và đầy lãng mạng, Quang Dũng đã phác họa nên bức tranh những kỉ
niệm đẹp đầy lung linh, huyền ảo và hình ảnh buổi chiều sương mang đậm sự lưu
luyến, nhớ nhung da diết. Chất họa và nhạc trong thơ ca Quang Dũng được bộc lộ
hết ở khổ thơ trên.
Tây Tiến quả là tác phẩm để đời của nhà
thơ Quang Dũng. Bài thơ vừa mang tính cách mạng lại còn đậm nét trữ tình nghệ
thuật. Mang đến cho người đọc một thế giới khác của Tây Bắc, lung linh hơn, thơ
mộng hơn đồng thời như cuốn nhật ký ghi lại những kỉ niệm đẹp nơi đây, chứa mãi
trong miền ký ức, trong tim của tác giả.
Comments
Post a Comment